Mùa yêu thương !!!

Lại một mùa yêu thương nữa lại đến

Tháng 12 … cả đất trời xứ Việt đều chìm trong một sắc màu xám xịt, có chút nắng đó rồi thoát cái mọi thứ lại trở về thứ vốn dĩ là thế !

Tháng 12, những ân tình, những chất chứa, những hoài niệm lại theo cái lạnh ùa về, làm thân thể run rẩy như đang cảm nhận cái rét mướt ..

Nhưng sao người ta vẫn nói tháng 12 là mùa của yêu thương !?

… dù không muốn, không hiểu cho trọn vẹn nhưng vẩn tin là đúng, để được sống cùng những người yêu thương ta thật sự !

mùa hoa dã quỳ .18

Cứ mỗi năm, khi những cơn mưa ở saigon vừa ngừng lại, buổi sáng trời se se và đến buỏi trưa mặt trời chói chang thì ở Đà Lạt, những bụi hoa Dã Quỳ khoe sắc vàng !

Bắt đầu bước chân lên vùng đất này đã gần 20 năm . Cái thuở, màu vàng rực rỡ của Dã Quỳ thắm cả đất trời, tham dọc đường đi, thắm những vạt đồi. Lúc đó, người dân địa phương đâu thèm nhìn nó, họ đơn giản chỉ là k có time để chặt bỏ và đất đai thì bạt ngàn … với bản thân, từ những khoảng time đó, đã cảm nhận cái đặc trưng và đẹp một cách mộc mạc nhưng rực rỡ của loài cúc dại này … vÀ mỗi năm, lại cố gắng để trở về vùng đất này, ngắm nhìn nó …

Bây giờ, thiên hạ đua nhau để đi chụp ảnh, để ca ngợi loài hoa dại , thậm chí còn tổ chức hẳn lễ hội cho nó !

Thật là ngạc nhiên , có chút cười chua chát …

IMG_E4118

IMG_E4139

NEP09689

NEP09712

NEP09743

NEP09748

3.8.18

Buổi trưa hè hôm nay không oi ả như mọi năm, năm nay gió nhiều hơn, mưa cũng thường xuyên hơn.

Bỏ dở nhiều dự án chỉ để nghe tiếng nước róc rách dập vào bờ. Thỉnh thoảng, tiếng róc rách đó chuyển thành những đợt sóng lớn đập ầm vào bờ khi những chiếc xà lan chở nặng đi qua, làm những rặng lục bình sợ hãi run rẩy, xua những cánh cò trắng đứng nghỉ chân dáo dác bay lên cao. Và rồi, tiếng róc rách, tiếng xào xạc của những tán lá trở lại, mang trở lại sự yên tỉnh của buổi trưa hè tháng 8.

Những hòn đá cuội nằm yên đó, lặng nhìn năm tháng qua đi, chứng kiến bao nhiêu con tàu đi qua, bao nhiêu cái nắm tay hồi hộp của thưở ban đầu. Chịu đựng bao nhiêu con sóng vỗ vào. Những hòn dá cuội nằm đó, nhìn người hẹn hò, nhìn người chia tay, không mong chờ người quay trở lại …

NEP07374

Người ta có thể buông bỏ nhiều thứ trong cuộc sống này dễ dàng. Nhưng tình cảm thì khác, nếu dễ dàng buông bỏ chắc có lẽ chẳng phải thật lòng.

Chúng ta có thể đoán định mọi thứ, lường trước được mọi chuyện, nhưng khó nhất vẫn là việc đoán định lòng người.

Một người nào đó đến và nói với chúng ta rằng, họ yêu chúng ta từ rất lâu rồi, đến nay mới thổ lộ. Liệu chúng ta có thể tin ngay lập tức hay không? Một người bên chúng ta rất lâu nói rằng họ yêu chúng ta hơn cả bản thân mình. Chúng ta liệu có tin không?

Không phải chúng ta đa nghi, không dễ tin người, mà bởi vì sự tin tưởng, không lập tức có được khi chúng ta mới bắt đầu quen.

Làm sao để biết rằng, người chúng ta yêu, có thực sự thật lòng hay không? Khi chúng ta không phải là họ. Lời họ nói, việc họ làm, biết đâu cũng chính là thứ họ làm với một người nào khác nữa.

Khi một người nào đó yêu chúng ta thật lòng, họ có dễ dàng buông tay chúng ta không? Câu trả lời là: “Không!”

Tại sao tôi lại nói như thế? Tất nhiên mọi lý luận đều phải có những cơ sở của nó.

Khi nào yêu một người nào đó thật lòng bạn sẽ hiểu. Dù bạn bắt buộc phải buông tay với người ấy vì bất kỳ một lý do nào khác, trái tim của bạn thực sự cũng không bao giờ thôi day dứt, nhớ nhung về người đó trong một sớm một chiều.

Trên đời này chẳng ai có thể ép ai yêu ai rồi rời xa ai, trừ cái chết chia cách và sự lựa chọn của chính bản thân mình. Đừng cố chứng minh rằng, mình buông tay chỉ vì người kia hạnh phúc. Bởi bạn có chắc chắn rằng, không có bạn ở bên, họ nhất định sẽ hạnh phúc hay không? Trừ khi một trong hai bạn là người không thật lòng, thì mới có chuyện dễ dàng bỏ buông như thế.

Tình yêu không phải muốn có là có thể sở hữu trong tay, nên đôi khi có người tìm kiếm nhau cả mấy chục năm trời mới tìm được người để yêu, để chờ và để đợi. Ấy thế mà có nhiều người, khi có nó trong tay lại chẳng biết đường trân trọng, dễ dàng để lạc mất nhau bởi những lý do không đầu, không cuối.

Nếu bạn đã từng yêu thật lòng bạn sẽ biết, việc đánh mất người mình yêu không khác nào lấy một con dao nhọn tự đâm vào tim mình. Vết thương càng dài rộng bao nhiêu, thật tâm càng không muốn buông bỏ bấy nhiêu.

Họ phải qua quãng thời gian đau đớn ấy, để bắt mình buông tay. Cho tới khi, chính họ lại nhận ra rằng, bản thân sống không còn ý nghĩa gì khi mất đi người ấy, rằng mình cần người ấy, và người ấy cũng chỉ thực sự hạnh phúc khi có mình.

Ai cũng bảo rằng, nếu thật lòng yêu một người, khi có chuyện xảy ra, họ sẽ tìm cách vượt qua chứ không phải dừng lại. Họ nhất định không để người còn lại tự mình chống đỡ rồi dứt áo ra đi.

Nếu họ yêu thật lòng, họ sẽ biết cố gắng dù có bất kỳ điều gì xảy ra đi nữa. Dù có phải chống lại cả thế giới chứ nhất quyết sẽ bảo vệ bạn đến cùng.

Việc buông bỏ không phải là một bình phong để phô bày với tất cả mọi người “Vì chúng ta muốn tốt cho nhau”. Bởi chia tay, thực sự chưa bao giờ là thứ mang ra để thể hiện lòng cao thượng.

Buông bỏ vẫn là buông bỏ. Ra đi vẫn là ra đi. Thật lòng hay không thật lòng, bản thân họ là người rõ hơn cả. Không cần phải chứng minh, cũng không cần phải ngụy biện.

Bởi dẫu chúng ta có buông tay vì sự thể ép buộc không còn con đường nào khác cũng vậy. Người khác cũng sẽ không tin, và chúng ta cũng sẽ không tin, không tin chính bản thân mình.

Một người yêu chúng ta và rồi muốn buông tay. Chúng ta cũng không cần phải làm bất cứ điều gì để họ hồi tâm chuyển ý, bởi đó là sự lựa chọn của họ. Cũng càng không cần phải níu kéo họ. Nhất định không cần!

Cái chúng ta cần là một người nắm tay đi qua giông bão, chứ không phải người thấy một chút khó khăn là buông tay rồi để chúng ta một mình ở lại. Rồi cái ý nghĩ cao thượng rằng họ muốn tốt cho mình, rằng ở bên họ, mình sẽ không hạnh phúc! Không, đó chỉ là sự ngụy biện rất buồn cười!

Tất cả những thứ tình cảm thật sự trên đời, chỉ cần tan vỡ thôi cũng đã khiến chúng ta vô cùng hụt hẫng và mất thăng bằng. Thử hỏi đó là những thứ tốt cho ta? Rồi cả những quá khứ khiến chúng ta rơi vào tầng tầng, lớp lớp những cảm xúc không tên và rồi không để ý tới thực tại. Rằng đó là những thứ tốt cho ta? Hay đó là những chất xúc tác khiến chúng ta trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, đại loại là như thế?

Và rồi, chúng ta cứ để họ đi. Và cảm ơn họ vì điều đó, hãy cứ cho rằng họ chỉ muốn tốt cho chúng ta.

Và rồi chúng ta tốt lên thật, tốt vì có thể tự mình chống đỡ mọi thứ và tìm được một người xứng đáng hơn họ, thế thôi.

Chí ít, trong cuộc đời mình, chúng ta cũng đã nhận ra một điều: “Người một khi đã không yêu chúng ta thật lòng thì có thể buông tay chúng ta rất dễ. Và chúng ta thực sự không cần họ, cho thế giới của mình nữa, nhất định không cần”.

S.T

Đã … có lẽ phải mười lăm năm rồi. Từ khi cái cảm xúc tan ca đêm, một mình trèo lên xe Phương Trang bỏ lại thành phố Saigon ồn ào náo nhiệt đi vào

Vậy là hôm nay con được 16 !!!

16 năm, kể từ ngày ba thức trắng đêm để nhìn thấy đôi mắt ráo hoảng của một sinh linh nhỏ như thể gọn chỉ khoảng chiều dài 2 bàn tay ba …

Con giờ đã là một thanh niên, biết yêu, biết tính toán, biết tự lo cho mình !!!

Thật sự vui mừng vì Ba tin con có thể tự đi bằng những bước chân tự tin của mình vào đời !!!

Thât sự vui !!!!

BALI 2018

Vậy là sau bao nhiêu ngày lên kế hoạch, săn vé, tìm địa điểm, cũng đã đến lúc lên đường rồi

Đọc rất nhiều review về vùng đất này, thôi thì một lần đi để cảm nhận

– thức từ 5 giờ sáng để chờ đợi cho chuyến bay lúc 10 giờ , thật là một cảm giác chờ đợi lâu thật lâu, lại nghĩ đến chuyện đổi tàu ở KUL nữa, có thế phải mất ít nhất 3 lần pin DT đây,

Chiều 30 tết đinh dậu .

Hôm nay đi làm từ sáng sớm , một cảm giác rất lạ ….

Đó là buổi sáng cuối cùng của năm, khi nhiều người tha phương đã kịp đón xe trở về quê nhà, cũng là lúc Sài Gòn được trả lại sự bình yên đúng điệu. Lâu lắm rồi, mới thấy thành phố này là của riêng người Sài Gòn mà thôi. Bơi vì dân saigon ít mà .. thưở nhỏ đi trên con đường Trần Hưng Đạo (lúc đó người ta gọi là đại lộ) lác đác vài ba chiếc xe đạp, thỉnh thoảng có 1 hai chiếc xe hoan dam chạy qua, không khí se se lạnh và thoáng đãng. Mấy chục năm rồi không còn cảm giác đó nữa ngoài cái ngột ngạt bức bí ….

Sáng nay … saigon đã trở lại là chính nó !!!!

Và giờ đây, trong khung cảnh buổi chiều yên tĩnh, chỉ có tiếng đàn xhim yến trú đông ríu rít trên bầu trời, bên tâch trà nóng trong khu vườn nhỏ đầy hoa. Một cảm giác thật dễ chịu và bình yên ! Thấy nhớ người cha kính yêu, nhớ lời ông cụ thường nói mỗi độ xuân về lúc tất bật dọn nhà đón xuân “hạnh phúc nhất của ngày tết của Ba là ngày mai, mùng một ba sẽ được ngủ đến lúc nào tùy thích… ”

Chiều cuối cùng của năm cũ thật đẹp !!!

Đời người phấn đấu để tìm thấy điều gì …

Mình chỉ muốn phấn đấu để tìm sự bình an trong tâm hồn, trong cuộc sống …… !!!!

Good bye … for all

Good bye … for all

eo gio

– Rồi … thời khắc chờ đợi đã từ rất lâu … rất lâu đã đến !!!

– Một tiếng thở thoát ra từ lồng ngực, từ con tim …..

– CON CHIM VẪY ĐÔI CÁNH RỘNG NHÌN RA KHOẢNG TRỜI XANH NGOÀI KIA …

– BẦU TRỜI XANH ĐÓ, EO BIỂN ĐÓ , VẪN ĐANG ĐƯỢC NHỮNG CON SÓNG VỖ VỀ QUA NGÀN NĂM …

– CON CHIM VỖ ĐÔI CÁNH lao vào khoảng không vô tận ….

GOOD BYE ..

GOOD BYE ……………………

For all

Chào CHIANG MAI … 2018

NGƯỜI EM NHỎ có một ngày trà dư tửu hậu nói rằng, em đã từng đến CHIANG MAI một lần, em cảm giác thích nơi này lắm và có lẽ em sẽ quay lại …

Ơ … xem như đó là một lời khởi đầu cho một lần trãi nghiệm !!!

và bắt đều nghiên cứu về CHIANG MAI !!!

CHẢ CÓ GÌ … 🙂

CHIANG MAI chỉ có núi rừng và chùa chiềng !!! hết rồi . đó là tâm lý lúc ngồi trên máy bay suốt 2 tiếng bay và hơn 1 tiếng ngồi chờ kẹt máy bay trên đường lăn ….

và cuối cùng CHIANG MAI đã hiện ra trong tầm mắt, một vùng núi chập trùng, một sân bay nhỏ như cái lỗ mủi ( nghe nói đây từng chỉ là sân bay quân sự của Thái )