Entry for November 24, 2008

Sóng bạc đầu vẫn lao vào vách núi
Biển mênh mông vẫn cứ vỗ vào bờ
Sóng yêu núi chẳng màng tan vỡ
Biển yêu bờ cũng chẳng nỡ lìa xa.
.
Lay được núi, sóng làm sao có thể?
Chẳng qua là cơn sóng dưới chân ngồi
Chỉ một điều không bao giờ thay đổi
Dưới chân núi vẫn có sóng không thôi.
.
Ôm được bờ? Biển chỉ đành mơ mộng.
Tận đáy lòng của biển cả mênh mông
Luôn bồi đắp ngày ngày không than thở
Bãi cát vàng cũng từ đấy thành thơ.
.
Mặc dù núi chẳng khi nào cần sóng
Chẳng bao giờ bờ ôm biển vào lòng
Sóng và biển vẫn mỏi mòn chờ đợi
Đến hôm nay cũng đã tận ngàn đời.

5 Comments on “Entry for November 24, 2008

  1. Bài thơ này thật hay … viết lên đây để lúc trà dư tửu hậu mà ngâm nga !!! kha kha

  2. Bài thơ đúng là hay. Nhưng tình yêu vô điều kiện của Sóng và Biển chắc chỉ có trong thơ? hihi

    “Anh ko xứng là biển xanh
    nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
    bờ cát dài phẳng lặng
    soi ánh nắng pha lê …

    anh xin làm sóng biếc
    hôn mãi cát vàng em
    hôn thật khẽ, thật êm
    hôn êm đềm, mãi mãi
    đã hôn rồi, hôn lại
    cho đến mãi muôn đời
    đến tan cả đất trời
    anh mới thôi dào dạt…” (Xuân Diệu)

  3. Mình làm bài này lâu lắm rồi, kg ngờ tình cờ đọc được ở đây

    CMC

    • Cảm ơn tác giả , bài thơ thật tuyệt vời

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: