Thôi , e hãy về đi

Đưa em về hàng cây cỏ ngủ say
Mùi hương bay còn vương trên bờ tóc
Từng cơn gió xa xôi về nghe tiếng chia phôi còn ngỡ ngàng
Tình như lá xanh xao mờ trông bóng hư hao
Còn những gì cho cuộc tình si

thôi em hãy về đi.

Thôi em về đi nhé

buồn sẽ rồi qua mau
Như bao ngày mưa đổ như bao chiều nắng tàn
Như mây trời lang thang

thôi em hãy về đi.

Thôi chỉ là hương phấn và ngấn lệ cho nhau
Mai sau đời giông bão hãy âm thầm cuối chờ
Còn giọt lệ trên môi

thôi em hãy về đi.

Lổ hổng

Trước mặt là những lỗ hổng của những lon bia .. ta muốn lấp lại cũng không thể .. men vào lòng chắc cũng k thể lấy ra .. miệng bảo thôi sao tay vẫn cứ với …

3.8.2021

Hôm nay …

Khi mà đất nước đang trãi qua trận dịch bệnh tồi tệ, đã kéo dài gần 2 năm nhưng lần này thì tệ quá !!!!

Những người xung quanh đổ bệnh, bị đưa đi cách ly. Khắp nơi bị phong tõa, phố phường đường xá di chuyển muôn vàn khó khăn. Ngoài đường vắng bóng người, xe cộ và vắng cả cảm xúc !!!

Ta vẫn cố gằn vượt đường xa trở lại bến sông xưa ! Những viên đá cuội năm nay đã bị cơn nước lớn của buổi trưa hè che lấp ! Nhũng đám lục bình cũng thôi trôi lững lờ mà nằm đó ưu sầu ! Cây da năm cũ đã thoát bóng còm ròm, trở thành một cây cao bóng cả cho cả một vùng nước, nó sẽ chở che cho cả một hệ sinh vật sinh sống nương nhờ nó. Không biết, không biết rồi dòng đời có cho phép nó được làm điều đó thêm nhiều vòng đời khác nữa hay không !?

Dưới làn nước, những hòn đá cuội kia có nghe tiếng đập của một trái tim đã không còn mạnh mẽ như 9 , 10 năm trước hay không ! Nhưng nó vẫn đang đập , bây giờ nơi đây không một bóng người, không có tiềng xì xào nho nhỏ của những đôi nhân tình năm cũ cũng chẳng có những cánh hoa trôi theo làn nước sóng đôi cùng những con thuyền nhỏ hay những chiếc xà lan chở nặng cát !

3.8 , năm nay cũng k thể nhìn thấy những hòn đá cuội đã được bụi thời gian mài nhẵn đến chừng nào !? Có bị cơn bão của dịch bệnh tàn phá như con người của thế giới này đang bị hay không !?

Nước sâu quá ! Không thể với tay để rờ lên mặt đá lại cũng chẳng thể nhìn …

Mong rằng 3.8 sang năm nếu trái tim ta còn đập ! Ta lại về đây !!! Về với nơi chỉ toàn là đá cuội !!!!!!!!!!

Sự cô độc

Trong đêm tối lanh lùng …

Ta có tát cả … nhưng ta vẫn nằm đây, hiu quạnh ! Một mình …

Tết cúm tàu năm thứ 2

Kỉ niệm cái tết cúm tàu năm thứ 2 , năm trước đi trực cắm trại nên không biết. Năm nay có những cảm giác đúng y như tết, đêm qua cũng sắp hàng đi mua nhu yếu phẩm. Mọi người không có cảm giác sợ bị lây bệnh nữa chen nhau mà mua … ngoài đường những người ngoại tỉnh chở jafnh lý về quê và buổi sáng nay không một tiếng động của nền văn minh xe máy !
Có time đọc cuốc SAIGON NGOẢNH LẠI TRĂM NĂM rồi

Người xa lạ

Xin gởi cho một người xa lạ …

Trong một đêm say, viết vài dòng cho một người mà tôi cũng chưa nghĩ rằng tôi đã từng có gặp hay không !

Ước rằng , nếu không say tôi sẽ yêu người đến trọn cuộc đời này ! Nhưng tôi hứa, sau hôm nay khi tỉnh lại .. tôi sẽ hỏi người rằng, liệu ta đã từng biết nhau chưa !?

Trong lúc say, tôi vẫn nhớ rằng tôi và người đã hẹn hò dưới ánh trăng, bên tiếng bờ biển lộng gió .. dù rằng lúc này đây tôi không thể nhớ j ngoài những dòng thác đabg cuộn trào trong ruột, hay nỗi lo lắng liệu mình có đột quỵ hay không …. nhưng tôi sẽ hứa rằng sau ngày mai … tôi và người lại là người xa lạ ….

Men rượu làm tôi thấy rất đau lòng … người thương yêu lại hóa ra lại là người xa lạ … thích đi thì đi , muốn ở lại tôi cũng sẽ chẳng màng, vì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của tôi ! Một người đã không cùng có quen biết … sao lại có thể gây thương nhớ đến làm đau lòng …. như thể cùng cha cùng mẹ sinh ra ……

Nhưng tự hứa rằng …

Ngày mai … ta sẽ lại là người xa lạ !!!

Chào con

Chào mừng con đến với thế giới . Tuy ba chưa từng nghĩ sẽ thế nào và ba cũng sẽ chẳng thể nhìn thấy con trưởng thành như anh Bee.

Nhưng ba sẽ thương yêu và làm hết bổn phận và trách nhiệm của mình với con trong những ngày ba còn sống !

Yêu con …

Coi nào …

Câu chuyện luôn có bắt đầu …

…. và có kết thúc

Suốt một năm vừa qua, sức khỏe suy giảm rõ rệt, dù sao mang bệnh cũng đã gần 10 năm, uống thuốc mãi lại cộng với cái thú uống say thì làm sao bộ đồ lòng không tã. Tóc đã bạc, vợ nhổ mãi rồi chán, bảo mà nhổ nữa thì xói đầu.

Bắt đầu hành trình của tuổi mới là như vậy, và sáng nay sau một đêm nằm nghe tiếng sóng vỗ về, lại bắt đầu một tuổi mới bằng cách đón ánh bình minh đàng xa … mở tấm thiệp đọc những lời yêu thương.

Một năm trôi qua với nhiều biến động vì cơn đại dịch, thổi bay những thành quả làm được trong 2 năm trước đó, nhưng chẳng sao ! Ta vẫn ở đây, trái tim vẫn yêu đời yêu người … sức khỏe có kém thì đã có sao, ai cũng có một cuộc đời mà, lo lắng làm chi !

Chỉ cần lại mỗi ngày thức dậy nghe tiếng người thương iu , tiếng gió xào xạc, tiếng chim hót trên vườn … như vậy là quá đủ cho một đời người rồi !!!!

Lại lang thang đi tìm gì đó mà trái tim vãn luôn bảo thế …. và rồi, giây phút đánh dấu tuổi già bằng việc bỏ chìa khóa trong xe, để rồi mất cả buổi sáng để sửa sai.

Nào, lại bắt đầu hành trình đi tìm thứ ta không xác định được

Và , ánh mặt trời đã dần khuất, về với xứ lạnh thôi ! Đi bộ một vòng quanh hồ với cái tên thật đẹp ! Kết thúc một ngày mà vẫn chưa tìm ra điều muốn tìm …

Về thôi !

Viết cho ngày 31 tháng 12 năm 2020

Vậy lại mộy ngày cuối cùng của một năm cũ sẽ chuẩn bị trôi qua rồi …

Vào ngày mày 1 năm trước, tâm thế sẽ chuẩn bị cho một năm cất cánh để bay cao, nhiều dự án đã ấp ủ và đã thực hiện được … và rồi, một năm sóng gió đã thổi bay tất cả những thành quả đã làm được trong 2 năm ..

Sáng nay vẫn khung cảnh đó, vẫn những cành lan năm cũ ra hoa, chim vẫn hót nhưng sao lòng thấy trống rỗng ….

Và giờ lại ngồi đây , trước giờ vào ca trực, đêm nay sẽ không có countdown, nhưng ít nhất ta vẫn ngồi đây có rượu, có cảm xúc của một người lạc quan, có tình yêu, có gia đình ..

Uông hết ly và vui lên nào !!!

Để vài khắc nữa , ta chào đón năm Tân Sửu !!!!!