Sự cô độc

Trong đêm tối lanh lùng …

Ta có tát cả … nhưng ta vẫn nằm đây, hiu quạnh ! Một mình …

Tết cúm tàu năm thứ 2

Kỉ niệm cái tết cúm tàu năm thứ 2 , năm trước đi trực cắm trại nên không biết. Năm nay có những cảm giác đúng y như tết, đêm qua cũng sắp hàng đi mua nhu yếu phẩm. Mọi người không có cảm giác sợ bị lây bệnh nữa chen nhau mà mua … ngoài đường những người ngoại tỉnh chở jafnh lý về quê và buổi sáng nay không một tiếng động của nền văn minh xe máy !
Có time đọc cuốc SAIGON NGOẢNH LẠI TRĂM NĂM rồi

Người xa lạ

Xin gởi cho một người xa lạ …

Trong một đêm say, viết vài dòng cho một người mà tôi cũng chưa nghĩ rằng tôi đã từng có gặp hay không !

Ước rằng , nếu không say tôi sẽ yêu người đến trọn cuộc đời này ! Nhưng tôi hứa, sau hôm nay khi tỉnh lại .. tôi sẽ hỏi người rằng, liệu ta đã từng biết nhau chưa !?

Trong lúc say, tôi vẫn nhớ rằng tôi và người đã hẹn hò dưới ánh trăng, bên tiếng bờ biển lộng gió .. dù rằng lúc này đây tôi không thể nhớ j ngoài những dòng thác đabg cuộn trào trong ruột, hay nỗi lo lắng liệu mình có đột quỵ hay không …. nhưng tôi sẽ hứa rằng sau ngày mai … tôi và người lại là người xa lạ ….

Men rượu làm tôi thấy rất đau lòng … người thương yêu lại hóa ra lại là người xa lạ … thích đi thì đi , muốn ở lại tôi cũng sẽ chẳng màng, vì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của tôi ! Một người đã không cùng có quen biết … sao lại có thể gây thương nhớ đến làm đau lòng …. như thể cùng cha cùng mẹ sinh ra ……

Nhưng tự hứa rằng …

Ngày mai … ta sẽ lại là người xa lạ !!!

Chào con

Chào mừng con đến với thế giới . Tuy ba chưa từng nghĩ sẽ thế nào và ba cũng sẽ chẳng thể nhìn thấy con trưởng thành như anh Bee.

Nhưng ba sẽ thương yêu và làm hết bổn phận và trách nhiệm của mình với con trong những ngày ba còn sống !

Yêu con …

Coi nào …

Câu chuyện luôn có bắt đầu …

…. và có kết thúc

Suốt một năm vừa qua, sức khỏe suy giảm rõ rệt, dù sao mang bệnh cũng đã gần 10 năm, uống thuốc mãi lại cộng với cái thú uống say thì làm sao bộ đồ lòng không tã. Tóc đã bạc, vợ nhổ mãi rồi chán, bảo mà nhổ nữa thì xói đầu.

Bắt đầu hành trình của tuổi mới là như vậy, và sáng nay sau một đêm nằm nghe tiếng sóng vỗ về, lại bắt đầu một tuổi mới bằng cách đón ánh bình minh đàng xa … mở tấm thiệp đọc những lời yêu thương.

Một năm trôi qua với nhiều biến động vì cơn đại dịch, thổi bay những thành quả làm được trong 2 năm trước đó, nhưng chẳng sao ! Ta vẫn ở đây, trái tim vẫn yêu đời yêu người … sức khỏe có kém thì đã có sao, ai cũng có một cuộc đời mà, lo lắng làm chi !

Chỉ cần lại mỗi ngày thức dậy nghe tiếng người thương iu , tiếng gió xào xạc, tiếng chim hót trên vườn … như vậy là quá đủ cho một đời người rồi !!!!

Lại lang thang đi tìm gì đó mà trái tim vãn luôn bảo thế …. và rồi, giây phút đánh dấu tuổi già bằng việc bỏ chìa khóa trong xe, để rồi mất cả buổi sáng để sửa sai.

Nào, lại bắt đầu hành trình đi tìm thứ ta không xác định được

Và , ánh mặt trời đã dần khuất, về với xứ lạnh thôi ! Đi bộ một vòng quanh hồ với cái tên thật đẹp ! Kết thúc một ngày mà vẫn chưa tìm ra điều muốn tìm …

Về thôi !

Viết cho ngày 31 tháng 12 năm 2020

Vậy lại mộy ngày cuối cùng của một năm cũ sẽ chuẩn bị trôi qua rồi …

Vào ngày mày 1 năm trước, tâm thế sẽ chuẩn bị cho một năm cất cánh để bay cao, nhiều dự án đã ấp ủ và đã thực hiện được … và rồi, một năm sóng gió đã thổi bay tất cả những thành quả đã làm được trong 2 năm ..

Sáng nay vẫn khung cảnh đó, vẫn những cành lan năm cũ ra hoa, chim vẫn hót nhưng sao lòng thấy trống rỗng ….

Và giờ lại ngồi đây , trước giờ vào ca trực, đêm nay sẽ không có countdown, nhưng ít nhất ta vẫn ngồi đây có rượu, có cảm xúc của một người lạc quan, có tình yêu, có gia đình ..

Uông hết ly và vui lên nào !!!

Để vài khắc nữa , ta chào đón năm Tân Sửu !!!!!

Em đi zồi

Em đi rồi, một mình anh đứng bơ vơ
Cây thông gầy rủ buồn trăng gió xác xơ
Con chim nào gọi bầy cất tiếng thiên thu
Chim ơi muộn màng tình đã bay xa.

Em đi rồi, một mình anh với cô đơn
Công viên buồn lạnh lùng tiếng dế nỉ non
Dế có còn lặng nghe khúc hát yêu thương
Những buổi chiều về nồng ấm uyên ương

Còn gì nữa đâu như sương khói tan rồi
Lời hẹn hò chỉ như cơn gió thoảng thôi
Một mình anh và nước mắt khóc chia phôi
Yêu thương như con tàu lìa khỏi ga cuộc đời.

Em đi rồi, đường dài anh bước đơn côi
Chiếc lá vàng muộn màng rơi lướt trên môi
Nhớ hôm nào, nụ hôn ngay ngất ta trao
Cho nhau tình nồng ngỡ đến mai sau.

Em đi rồi , tình ta có lúc chia phôi
Như cơn mưa rào , như nắng qua khơi
Phút cuối cùng gửi người yêu dấu xa xôi
Xin em mang theo hạnh phúc em một đời

Chiều Tím

Cho 1 lần say

Trải qua bao sóng gió
Chiều nay anh yếu mềm
Như trăm ngàn mảnh vỡ
Cấu vào anh và đêm
Đời bạc theo vai áo
Tình nhạt theo môi người
Ngày em không cười nữa
Tôi vội buồn hơn tôi
Biển trùng trùng giông tố
Thuyền thăm thẳm bọt tàn
Tưởng thuỷ chung trọn kiếp
Mà rồi tình gian nan
Chiều nay ta lại uống
Say hơn cả trăm chiều
Đốt cổ mình đắng nghét
Em thương tôi bao nhiêu?
Tưởng mình hiểu đời lắm
Mà nào có phải đâu
Hôn em trăm lần nữa
Vẫn khờ hơn thuở đầu
Châm chân trời rực đỏ
Bằng tàn thuốc nhạt nhoà
Giật mình nghe tiếng biển
… Nhắc ngày đó em xa
Cũng là chuyện thương nhớ
Sao đàn ông thiệt thòi
Không dám khóc thành tiếng
… Chỉ lặng vầy biển ơi!
P/s: Thành công lớn nhất của mỗi một con người là sau quá trình trưởng thành giữ lại được toàn vẹn bản thân mà không xoay vần theo những biến cải của cuộc đời. Chỉ đơn thuần là mạnh mẽ hơn và giỏi chịu đựng hơn.