Nhớ rừng ( Thế Lữ )

Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt,
Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua.
Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ,
Giương mắt bé diễu oai linh rừng thẳm,
Nay sa cơ, bị nhục nhằn tù hãm,
Để làm trò lạ mắt, thứ đồ chơi.
Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi,
Với cặp báo chuồng bên vô tư lự.

Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ,
Thủa tung hoành hống hách những ngày xưa.
Nhớ cảnh sơn lâm, bóng cả, cây già,
Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi,
Với khi thét khúc trường ca dữ dội,
Ta bước chân lên, dõng dạc, đường hoàng,
Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng,
Vờn bóng âm thầm, lá gai, cỏ sắc.
Trong hang tối, mắt thần khi đã quắc,
Là khiến cho mọi vật đều im hơi.
Ta biết ta chúa tể của muôn loài,
Giữa chốn thảo hoa không tên, không tuổi.

Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối,
Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan?
Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn,
Ta lặng ngắm giang san ta đổi mới?
Đâu những bình minh cây xanh nắng gội,
Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng?
Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng.
Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt,
Để ta chiếm lấy riêng phần bí mật?
– Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu?

Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâu,
Ghét những cảnh không đời nào thay đổi,
Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối:
Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng;
Dải nước đen giả suối, chẳng thông dòng
Len dưới nách những mô gò thấp kém;
Dăm vừng lá hiền lành, không bí hiểm,
Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu
Của chốn ngàn năm cao cả, âm u.

Hỡi oai linh, cảnh nước non hùng vĩ!
Là nơi giống hùm thiêng ta ngự trị.
Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa,
Nơi ta không còn được thấy bao giờ!
Có biết chăng trong những ngày ngao ngán,
Ta đương theo giấc mộng ngàn to lớn
Để hồn ta phảng phất được gần ngươi,
– Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi!

Sinh nhật lần thứ 50

Đụ má !!! Cần phải chửi thề khi thời gian trôi đi nhanh quá !

Sinh nhật năm nay đúng vào rằm cuối năm, trăng trên trời tròn vành vạch ….

Sao con người, những sinh vâkt thượng đẳmg lại không thể trường tồn cùng thời gian nhỉ !

50 tuổi, chai sạn cảm xúc ! luôn cố gắng để có thể uống được với những người mình gọi là bạn già, là tri kỉ ..

nhưng họ cũng như mình ! chết, sợ chết …

nhiều người sẽ thắc mắc sao lại đi xa một mình …

vì . ..

ta chẳng còn ai !!!

31 – 12 – 2021

Còn vài tiếng nữa … năm 2021 sẽ trôi qua !

Còn vài tiếng nữa, lịch sử của nhân loại sẽ ghi lại 1 chương buồn khi mà con người bị thiên nhiên nổi giận và trừng phạt bằng cơn đại dịch .

Với cá nhân sẽ để lại 1 năm không phát triển được điều gì ngoài niềm vui có thêm 1 thằng con khó chịu … âu đó cũng là thành tựu chăng !!!!

Chào nhé năm 2021….

Thôi , e hãy về đi

Đưa em về hàng cây cỏ ngủ say
Mùi hương bay còn vương trên bờ tóc
Từng cơn gió xa xôi về nghe tiếng chia phôi còn ngỡ ngàng
Tình như lá xanh xao mờ trông bóng hư hao
Còn những gì cho cuộc tình si

thôi em hãy về đi.

Thôi em về đi nhé

buồn sẽ rồi qua mau
Như bao ngày mưa đổ như bao chiều nắng tàn
Như mây trời lang thang

thôi em hãy về đi.

Thôi chỉ là hương phấn và ngấn lệ cho nhau
Mai sau đời giông bão hãy âm thầm cuối chờ
Còn giọt lệ trên môi

thôi em hãy về đi.

Lổ hổng

Trước mặt là những lỗ hổng của những lon bia .. ta muốn lấp lại cũng không thể .. men vào lòng chắc cũng k thể lấy ra .. miệng bảo thôi sao tay vẫn cứ với …

3.8.2021

Hôm nay …

Khi mà đất nước đang trãi qua trận dịch bệnh tồi tệ, đã kéo dài gần 2 năm nhưng lần này thì tệ quá !!!!

Những người xung quanh đổ bệnh, bị đưa đi cách ly. Khắp nơi bị phong tõa, phố phường đường xá di chuyển muôn vàn khó khăn. Ngoài đường vắng bóng người, xe cộ và vắng cả cảm xúc !!!

Ta vẫn cố gằn vượt đường xa trở lại bến sông xưa ! Những viên đá cuội năm nay đã bị cơn nước lớn của buổi trưa hè che lấp ! Nhũng đám lục bình cũng thôi trôi lững lờ mà nằm đó ưu sầu ! Cây da năm cũ đã thoát bóng còm ròm, trở thành một cây cao bóng cả cho cả một vùng nước, nó sẽ chở che cho cả một hệ sinh vật sinh sống nương nhờ nó. Không biết, không biết rồi dòng đời có cho phép nó được làm điều đó thêm nhiều vòng đời khác nữa hay không !?

Dưới làn nước, những hòn đá cuội kia có nghe tiếng đập của một trái tim đã không còn mạnh mẽ như 9 , 10 năm trước hay không ! Nhưng nó vẫn đang đập , bây giờ nơi đây không một bóng người, không có tiềng xì xào nho nhỏ của những đôi nhân tình năm cũ cũng chẳng có những cánh hoa trôi theo làn nước sóng đôi cùng những con thuyền nhỏ hay những chiếc xà lan chở nặng cát !

3.8 , năm nay cũng k thể nhìn thấy những hòn đá cuội đã được bụi thời gian mài nhẵn đến chừng nào !? Có bị cơn bão của dịch bệnh tàn phá như con người của thế giới này đang bị hay không !?

Nước sâu quá ! Không thể với tay để rờ lên mặt đá lại cũng chẳng thể nhìn …

Mong rằng 3.8 sang năm nếu trái tim ta còn đập ! Ta lại về đây !!! Về với nơi chỉ toàn là đá cuội !!!!!!!!!!

Sự cô độc

Trong đêm tối lanh lùng …

Ta có tát cả … nhưng ta vẫn nằm đây, hiu quạnh ! Một mình …

Tết cúm tàu năm thứ 2

Kỉ niệm cái tết cúm tàu năm thứ 2 , năm trước đi trực cắm trại nên không biết. Năm nay có những cảm giác đúng y như tết, đêm qua cũng sắp hàng đi mua nhu yếu phẩm. Mọi người không có cảm giác sợ bị lây bệnh nữa chen nhau mà mua … ngoài đường những người ngoại tỉnh chở jafnh lý về quê và buổi sáng nay không một tiếng động của nền văn minh xe máy !
Có time đọc cuốc SAIGON NGOẢNH LẠI TRĂM NĂM rồi

Người xa lạ

Xin gởi cho một người xa lạ …

Trong một đêm say, viết vài dòng cho một người mà tôi cũng chưa nghĩ rằng tôi đã từng có gặp hay không !

Ước rằng , nếu không say tôi sẽ yêu người đến trọn cuộc đời này ! Nhưng tôi hứa, sau hôm nay khi tỉnh lại .. tôi sẽ hỏi người rằng, liệu ta đã từng biết nhau chưa !?

Trong lúc say, tôi vẫn nhớ rằng tôi và người đã hẹn hò bên dòng nước lững lờ trôi, những hòn đá vô tri vô giác .. dù rằng lúc này đây tôi không thể nhớ j ngoài những dòng thác đang cuộn trào trong ruột, hay nỗi lo lắng liệu mình có đột quỵ hay không …. nhưng tôi sẽ hứa rằng sau ngày mai … tôi và người lại là người xa lạ ….

Men rượu làm tôi thấy rất đau lòng … người thương yêu lại hóa ra lại là người xa lạ … thích đi thì đi , muốn ở lại tôi cũng sẽ chẳng màng, vì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của tôi ! Một người đã không cùng có quen biết … sao lại có thể gây thương nhớ đến làm đau lòng …. như thể cùng cha cùng mẹ sinh ra ……

Nhưng tự hứa rằng …

Ngày mai … ta sẽ lại là người xa lạ !!!

Chào con

Chào mừng con đến với thế giới . Tuy ba chưa từng nghĩ sẽ thế nào và ba cũng sẽ chẳng thể nhìn thấy con trưởng thành như anh Bee.

Nhưng ba sẽ thương yêu và làm hết bổn phận và trách nhiệm của mình với con trong những ngày ba còn sống !

Yêu con …